KỂ LẠI MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH BẠN MÀ EM ĐÃ CHỨNG KIẾN

Kể lại một mẩu chuyện cảm hễ về tình các bạn nhưng em vẫn chứng kiến - Bài làm cho tìm hiểu thêm Hà mải chú ý theo nhưng mà... dvdprostore.com
*
dvdprostore.com

Bài làm cho tđê mê khảo

Hà mải quan sát theo màu áo của Mai và rỉ tai trong bụng: “Mai ơi! Thế là trường đoản cú đây chúng ta sống thọ cách nhau chừng rồi”. Hà bước trên con đường làng thân quen. Hai bên đường hàng phi lao sẽ rì rào ca hát. Ttách lúc này thật là rất đẹp. Ttách xanh ngắt không gợn mây. Ánh nắng và nóng quà rải nhẹ xuống con phố xung quanh teo như một dải lụa khiến Hà càng ghi nhớ cho Mai biết bao nhiêu.

Bạn đang xem: Kể lại một câu chuyện cảm động về tình bạn mà em đã chứng kiến

Người các bạn kia không phải cùng trường, cũng chưa hẳn học thuộc lớp nhưng Hà thân quen trong một trường vừa lòng đặc biệt.

Cứ đọng vào mỗi chiều tối tới trường, Thu Hà thường bắt gặp một cô bé bỏng áo quần rách rưới rưới đi bán bỏng ngô. Và những điều đó chiều như thế nào Hà cũng chạm chán. Một hôm trời mưa to gió to, sấm chớp ầm ầm dẫu vậy cô nhỏ bé cơ vẫn đi bán bỏng ngô. Thấy cô bé bán bỏng áo quần đầm đìa, Hà tức tốc đi ngay cạnh lại kéo áo tơi của bản thân mình che cho chính mình với cũng từ bỏ tiếng phút ít kia hai người thân quen nhau. Hôm ấy vừa đi Hà vừa hỏi:

- Quý Khách tên gì? Sao hôm như thế nào chúng ta cũng đi bán bỏng ngô ngô nhỏng vậy? Bạn tê rưng rưng nước mắt trả lời:

- Mình tên là Mai. Vì bên quá nghèo, bố là liệt sĩ chống Mĩ, nhà đông bằng hữu bản thân đề nghị đi bán bỏng ngô để tìm chi phí bán buôn áo xống và đồ dùng học hành. Thực tình đơn vị Hà thuộc chẳng hơn gì bên Mai. Hà bỗng nhiên lưu giữ đến bản thân gồm một chiếc áo ông nội new tặng. Không suy nghĩ gì nữa, buổi tối hôm ấy Hà chuyển ý kiến dàn xếp với cha. Sau vài phút lưu ý đến, ba Hà đồng ý. Hôm sau Hà rước ý kiến ra trao đổi với Mai dẫu vậy Mai đã không đồng ý.

Xem thêm:

- Cảm ơn chúng ta dẫu vậy bạn muốn mình tự nỗ lực lao đụng và từ bỏ đỏ nhưng sắm sửa đem.

Cũng tự hôm ấy không hiểu nhiều sao Hà không hề thấy Mai đi bán bỏng ngô sinh sống tuyến đường này nữa. Hà cứ đọng ý muốn sao được chạm chán Mai một lượt nhưng lại... quả là tương đối khó. Một hôm vào mãi vài ngày sau này, Hà new bất thần được chạm chán lại Mai trong kì đi thi học sinh giỏi thành phố". Hà thấy Mai ăn diện tinc tươm đang hoạt động tung tăng bên trên Sảnh trường. Hà vui hoan hỉ chạy lại ôm chầm mang Mai. Đôi các bạn ôm riết lấy nhau tưởng chừng như cấp thiết tách nhau ra được. Họ chạy ù vào chống nhằm sẵn sàng cuộc thi. Hà ngồi sau Mai mặt hàng ghế. Phần đầu của bài thi Hà có tác dụng được rồi, nhưng mà mang lại một bài toán thù cực nhọc Hà xem xét mãi không được. Trán Hà có dấu hiệu rục rịch mồ hôi. Hà chú ý lên thấy Mai viết lia lịa. Hà rứa phát âm lại bài bác toán thù và tập trung suy nghĩ nhưng vẫn không đưa ra giải thuật. Bỗng tự đâu một cục giấy vo tròn được ném trực tiếp xuống trước mặt bàn Hà. Cuộn giấy nhàn nhã trôi xuống lòng Hà cùng Hà thấy Mai nháy đôi mắt nlỗi ra hiệu mang lại Hà một cái. Hà hiểu ý muốn nhặt lên xem mà lại chợt lưu giữ cho cthị trấn Từ lâu trong đợt new quen nhau, Hà còn nhớ Mai đó đã từng nói:

“Cảm ơn chúng ta tuy vậy mình muốn trường đoản cú tay thao tác để mua sắm áo new và đồ dùng học tập". Hà không nhặt nữa cơ mà để cho cục giấy nhàn rỗi lăn uống xuống khu đất. Hà thay đọc lại thiệt kĩ đề toán và cuối cùng cũng tìm ra được giải mã. Hà viết một mạch. Vừa thời gian Hà làm cho kết thúc xuôi các bài bác thi cũng chính là thời điểm tiếng trống vang lên hồi lâu năm thông tin không còn giờ đồng hồ thi. Ra về rứa đi ngay sát lại cùng với Hà, Mai nhẹ nhàng nói cùng với bạn:

- Ban nãy thấy các bạn lo sợ mình thích khiến cho bạn. Nhưng bây chừ nghĩ về lại, mình thật sự ăn năn hận. Tốt rộng không còn là bọn họ hãy từ đi bởi đôi chân với trí khôn của mình.