Hình ảnh xe tăng tiến vào dinh độc lập

Cho đến tận hiện giờ, tôi vẫn như thấy trước mắt bản thân hình hình ảnh hào hùng Lúc các cái xe tăng của Lữ đoàn 203 rời ra khỏi cánh rừng cao su đặc ngoại vi Biên Hòa để hình thành mũi bỗng kích thọc tập sâu tiến vào trung tâm TPhường.Sài Gòn.


Lúc chính là ngày 29/4. Trong nắng nóng chiều, các lá cờ nửa đỏ, nửa xanh tung bay trên hầu hết tháp pháo trệt lớp bụi đỏ. Những chiến sĩ cỗ binch của Trung đoàn 66 vừa có tác dụng lễ thừa nhận cờ quyết chiến hạ, hành binh cùng rất xe pháo tăng, vừa đi vừa reo vang phía hai bên đường.

Bạn đang xem: Hình ảnh xe tăng tiến vào dinh độc lập

Tại snghỉ ngơi chỉ huy tiền pmùi hương của Quân đoàn 2, tướng tá Nguyễn Hữu An, Tư lệnh trưởng, âm thầm lặng lẽ rước khnạp năng lượng ra vệ sinh cặp kính trắng, ngón tay ông khẽ run run, cặp mắt đỏ ngầu vì mất ngủ không giấu được nỗi xúc động. Chính ủy Sư đoàn 304 Trần Bình, fan đang đón tổ phóng viên chiến trường của TTXVN hành binh cùng với Sở Tư lệnh chi phí pmùi hương của trận mạc phía Đông cũng hồi hộp không hề thua kém. Tôi đọc được tâm trạng của các người cầm quân lúc biết rằng thời tự khắc lịch sử dân tộc đang tới. Nguyên là bạn prúc trách nát cơ quan thông tấn quân sự trước đó, rất không còn xa lạ với cánh nhà báo, ông nói bé dại Lúc công ty chúng tôi msống đồ vật liên hệ với Hà Nội:

- Nói với kế bên ấy bao gồm bí quyết như thế nào nhắn khéo nhằm vk bản thân biết là mình sẽ ở chỗ này nhé.

Vào thời xung khắc đó, tín đồ quân nhân nào cũng nghĩ về mang đến quê công ty. Hậu pmùi hương bao la, mà lại cũng khá thân thiết, ví dụ. Một cây nhiều, một bến đò, một người chị em vẫn mấy chục năm tựa cửa ngõ ngóng bé, một fan vk cơ mà “nước mắt chỉ dành riêng cho ngày gặp gỡ mặt”... Chúng tôi gửi ngay tin nhắn của Trần Bình về Hà Nội. Không ai hoàn toàn có thể ngờ được trải đời rất độc đáo ấy của anh ý. Và cũng có thể có gì cần kín đáo về việc toàn bộ các binh đoàn chủ lực của lực lượng trang bị cách mạng vẫn làm việc quanh TP. Sài Gòn. Vành đai che chở ở đầu cuối đã trở nên đập rã, chiến thắng sau cùng đang rất được tính từng ngày.

Chúng tôi hành binh theo chuần về mũi thọc sâu. Các anh Hứa Kiểm và Đinh Quang Thành theo xe thiết liền kề. Các anh là gần như tay máy chủ lực cho nên việc đi theo thiết gần kề để giúp đỡ các anh cơ động giỏi rộng. Anh Vũ Tạo và tôi cùng với Thái năng lượng điện báo, anh Toàn, ban tuyên ổn huấn Sư đoàn với Mạnh Hùng, báo Quân đội quần chúng. # đi bên trên xe của tổ vày Bình lái.

Chiếc xe cộ com-măng-ca Liên Xô lâu đời của tổ phóng viên báo chí lọt thỏm giữa những chiếc tăng T54, xe cộ thiết sát, xe thiết lập quân sự chiến lược GMC lớn Khủng. Cả đoàn quân tiến về phía xa lộ Biên Hòa - Thành Phố Sài Gòn. Các đơn vị chức năng sệt công đã chiếm giữ toàn bộ các cây cầu trên xa lộ. Những ổ chống cự sau cùng vẫn còn. Tiếng súng rộn lên sinh hoạt phía đằng trước thông báo những cuộc chiến vẫn đã tiếp tục - mọi trận đấu sau cùng của chiến tranh.

Xe chúng tôi tạm dừng tại 1 bửa tía, bên một mẫu xe tăng, tháp pháo còn ghi rõ hai chữ "Thần tốc", những người lính tphải chăng đang phân chia nhau rất nhiều mẩu lương khô. Phía xa hơn, một xe pháo sở hữu của bộ binh chngơi nghỉ đầy những hậu sự đạn đang search biện pháp vượt lên. Đám lính tăng trẻ reo hò:

- Cho chúng em xin một kiểu hình ảnh gửi về quê những nhà báo ơi!

lúc bấm vật dụng chụp đến chúng ta, vào tôi nhói lên một ý nghĩ: Ai trong các bọn họ vẫn là những người hy sinh Một trong những khohình ảnh khắc ở đầu cuối này?

Đêm ấy, Cửa Hàng chúng tôi sinh sống lại vào cánh rừng cao su đặc ngoại thành Biên Hòa. Qua tán lá cây, tôi chú ý lên bầu trời đêm lấp lánh lung linh đầy đủ ngôi sao, trằn trọc không ngủ. Mặt khu đất ầm vang giờ rền của đầy đủ nhiều loại vũ trang. Lệnh tiến quân rất có thể cho bất cứ thời điểm như thế nào. Ngày mai chúng tôi sẽ vào TPhường. Sài Gòn. Nỗi lo ngại về các bước đè nặng với cả ý cho là bản thân hoàn toàn có thể quyết tử. Trên không còn, mỗi Cửa Hàng chúng tôi hồ hết biết rằng bản thân sẽ trải qua đa số khoảnh tự khắc chẳng thể nào quên.

Biết bao nạm hệ tín đồ VN đang quyết tử do nền hòa bình của tổ quốc. Trên mảnh đất nền mà “đều đạo quân bước tuy nhiên song thuộc lịch sử” này, tương đối nhiều bạn đang không có mặt để chứng kiến giờ đồng hồ phút này. Vào khohình ảnh khắc này, bên trên khắp tổ quốc toàn nước, hàng ngàn căn nhà chắc rằng vẫn sáng đèn, hàng ngàn mái ấm gia đình cũng không ngủ được. Tôi nhớ đến những ngày cùng rất cánh quân phía Đông vào giải phóng Huế, TPhường. Đà Nẵng cùng những thành thị dọc miền trung Phan Rang, Phan Thiết, Quy Nrộng, Nha Trang... Tất cả ra mắt chỉ trong tầm một mon. Lịch sử đã đi cùng với tốc độ một ngày bởi nhiều thập kỷ.

Rạng sáng ngày 30/4, mũi hốt nhiên kích tiến trực tiếp vào trung tâm TP Sài Gòn. Chúng tôi qua cầu xa lộ lớn trên sông Đồng Nai trường đoản cú sớm. Mệnh lệnh truyền xuống: Vừa đánh vừa tiến vào trung trọng tâm. Những ổ chống cự nhỏ 2 bên đường vẫn phun ra. đa phần đoạn trên xa lộ, chiếc xe pháo nhỏ của Shop chúng tôi áp vào sườn xe tăng, dịp mặt yêu cầu, dịp bên trái nhằm tách đạn bắn trực tiếp. Mục tiêu là Dinh Độc Lập.

Xem thêm:

Từng đoàn xe nối đuôi nhau. Xe tăng dẫn đầu, rồi đến xe cộ thiết sát, xe chsống cỗ binc. Pháo 130 ly bắn yểm trợ dọc 2 bên mặt đường. Những đám sương black sệt cuộn lên. Có đoạn, xe cộ tăng cần hạ nòng bắn thẳng vào tàu chiến của quân team Sài Thành vẫn rút chạy.

Từ vào thị thành, từng đoàn bạn bị thúc ép đang bung ra, đi trái chiều về phía Biên Hòa bằng đầy đủ nhiều loại phương tiện. Dòng bạn cuồn cuộn bên trên xa lộ lâu năm cả chục cây số. Một trận mưa to ập đến. Không khoác áo mưa, đồng bào vẫn đứng ngơi nghỉ 2 bên đường, reo hò, vẫy chào quân giải pchờ.

Vào một lúc dừng xe bên trên xa lộ, nguời sĩ quan của Sư đoàn 304 đi cùng xe pháo cùng với Shop chúng tôi msống đài. Tướng Dương Văn uống Minc sẽ chỉ định mang đến quân đội TPhường. Sài Gòn hoàn thành bắn - một mệnh lệnh quá muộn màng lúc không thắng cuộc ở đầu cuối chỉ còn tính từng giờ.

khi Shop chúng tôi dừng lại với nói chuyện với Trung đoàn phó Trung đoàn 66 Phạm Xuân Thệ thì cũng thấy Hoàng Thiểm và Ngọc Đản ngồi trên xe pháo thiết sát đi qua. Sau này bắt đầu biết những anh cũng sinh ra một đội theo chỉ huy thẳng của Tổng cục Chính trị và cũng đi theo lực lượng của Quân đoàn 2. lúc ấy, phần lớn trận đấu vùng phía đằng trước vẫn đã ra mắt. Phạm Xuân Thệ đang lo lãnh đạo lực lượng về mũi thọc tập sâu. Anh nhóm nón cối, vai sở hữu xà cột cũng buộc một chiếc khăn khía cạnh kèm theo. Chi máu này tôi cứ đọng lưu giữ mãi.

Một thời điểm sau đó, công ty chúng tôi gặp gỡ các anh Hứa Kiểm, Đinh Quang Thành trên xe cộ cài đặt đi ngang. Hai anh lại khiêu vũ xuống đi cùng xe pháo con với Cửa Hàng chúng tôi vìdịp đó, phía đằng trước đường tắc, lại sắp vàovào thị thành, xe pháo bé dại dễ len lỏi hơn.

Chúng tôi bsát hại quy củ hành quân, tiến vào trung thật tâm phố. TPhường. Sài Gòn đây rồi! Đường Lê Văn Duyệt rộng lớn là thay, tiếng nlỗi nhỏ lại, cảm thấy không được sức đựng cả đoàn quân. Đồng bào đổ ra chật kín phía hai bên mặt đường phố. Những lá cờ giải pháp mạng được sẵn sàng lặng lẽ bao xưa nay vào từng khu nhà ở, giờ đồng hồ tung bay vào nắng nóng. Giữa bốn bề âm tkhô cứng náo nhiệt độ, tưng bừng, tôi nghe rất rõ ràng giờ đồng hồ đông đảo lá cờ cất cánh. Tôi ghi nhớ đến lễ trao cờ trước tiếng xuất kích của những chiến sĩ Trung đoàn 66, đơn vị chức năng chủ công đánh vào TP. Sài Gòn từ phía Đông nhưng tôi có lúc chứng kiến. Giữa rừng cao su đặc xanh mướt, mọi ngời lính đứng im lặng bên các cái xe tăng với những khẩu pháo, nghe lời chỉ bảo dò của Tư lệnh trưởng:

- Các đồng chí hãy rước lá cờ quyết đấu quyết chiến hạ cắn lên nóc lấp Tổng thống ngụy quyền Sài Gòn, cái đích cuối cùng của cuộc hành quân của biết bao rứa hệ bởi vì hòa bình, thống độc nhất của nước nhà chúng ta!

Các anh Hứa Kiểm và Đinc Quang Thành là những người sẽ ghi lại khohình họa xung khắc thiêng liêng này vào ống kính của bản thân.

Dòng người cuồn cuộn bên trên các ngả đường cuốn nắn Cửa Hàng chúng tôi đi. Một em bé bỏng trai thương hiệu là Nguyễn Dũng, nhà ở phố Tôn Tbọn họ Tường trèo tức thì lên xe, cụ tay tôi, rồi thò đầu ra ngoài, vẫy tay la lớn:

- Hoan hô! Chiến win rồi!

Bác Lê Vnạp năng lượng Cương, thợ may, nhà ở bên trên xa lộ, thuộc hàng trăm tkhô cứng niên pđợi xe pháo theo đoàn quân vào trung thật tình phố. Vừa vịn tay lên thành xe của công ty chúng tôi, chưng hát siêu say sưa một bài hát danh tiếng của nhạc sĩ Vnạp năng lượng Cao: "Trùng trùng say vào câu hát. Lớp lớp đoàn quân tiến về...". Những người dân cùng những người dân quân nhân chúng tôi hát theo chưng.

Xe công ty chúng tôi lao về phía Dinc Độc Lập. Người lái xe sốt ruột do thành phố quá rộng và có khá nhiều ngả con đường. Sau mấy lần được chỉ dẫn, Shop chúng tôi cũng đến địa điểm. Những dòng xe cộ tăng tiên phong đã đến kia trước ít phút. Cánh cửa Fe của Dinc Độc Lập đã bị hất tung. Vừa vào trong Dinc, tôi cùng phóng viên nức hiếp ảnh Vũ Tạo nhảy đầm ra khỏi xe pháo thì thấy một cái xe pháo tăng vào quy củ thọc sâu tiến qua cổng chủ yếu của Dinch. Một hình hình ảnh hết sức đẹp: Nắng tỏa nắng, xe cộ tăng vừa vào ngang cổng, góc cửa sắt đổ sập vẫn nằm trên mặt khu đất, lá cờ giải pđợi bên trên tháp pháo tung cất cánh. Cùng với những người dân lính tăng là những chiến sĩ cỗ binc của Trung đoàn 66 cùng hành tiến hiên ngang mặt tháp pháo.

Đó cũng là một kỷ niệm không thể nào quên trong cuộc đời có tác dụng báo của tớ. Đấyđó là xe cộ tăng 846, một trong những 7 dòng xe pháo của đội hình thọc tập sâu tiến vào Dinch Độc Lập.

Nội những của tướng mạo Dương Văn Minch đã đầu hàng không điều kiện. Đại diện những lực lượng vũ trang cách mạng đang trả lời về việc người ta có nhu cầu chuyển nhượng bàn giao bao gồm quyền: